Tâm sự của một con đường

Thứ hai - 12/09/2022 04:59
Thiên hạ lướt xe vèo vèo, khen ta đẹp mã, thênh thang, phẳng lì. Rồi thì chụp ảnh, quay phim, đưa lên mặt báo. Rồi thì khai trương, cờ xí che khuất cả mặt ta. Những lúc ấy, ta cũng cảm thấy đôi chút hãnh diện...

Mấy hôm nay sau sự cố sụt lún, ta phải phơi ruột, phơi gan trước bàn dân thiên hạ. Người đẹp chân dài hở rốn, trễ mông chả sao, thậm chí có gì cũng phơi ra hết thế mà lại nổi tiếng, lại hãnh diện. Còn ta, bị “lộ hàng” thế này, nội tạng bày ra hết, ta xấu hổ lắm. Ta buồn, ta đau. Ta cũng muốn che muốn đậy lại nhưng khổ quá, thân ta giờ thế này thì còn làm sao được nữa. Ta chỉ biết trông chờ vào các “thầy thuốc” của ta, những công bộc có trách nhiệm ấy, thế nhưng buồn thay, cứ ngồi vào bàn để hội chẩn là y như rằng họ cãi cọ, đổ vấy trách nhiệm cho nhau. Mỗi lời qua tiếng lại của họ như những mũi kim đâm vào ruột gan ta. Ta đau lắm nhưng đành phải cắn răng mà chịu đựng và chờ đợi.

Thế rồi, sau mấy ngày tranh cãi, bệnh án của ta cũng đã có lời kết: nguyên nhân cái việc thân ta bị lở loét rồi thì nứt toác ra là do Trời! Ta nhận được tin này từ bạn ta, bác “Cốc Tao” ở Sài Gòn. Cũng như ta, bác ấy trông to con, phong độ là thế dưng mà nhão lắm. Cái nắng miền Nam làm cho bác ấy khó chịu, cơ thể cứ bều bệu, da thịt nhiều chỗ xô lại, nhũn ra tạo thành ụ mấp mô và những cái hố tử thần sẵn sàng chực bắt chết những con xe không may mắn. Đọc tin bác nhắn ra mà ta bàng hoàng rồi bỗng nhiên thấy ớn lạnh, rùng mình, tưởng như muốn sụp thêm lần nữa. Nhưng rồi ta cố trấn tĩnh lại, bình tâm mà suy ngẫm sự đời.

Quả là ông Trời chơi ác. Ông dựng lên cơn bão, rồi từ bão ông lại còn gây ra mưa lớn, mưa lớn làm sụt nền, mà sụt nền thì tất mặt đường nứt nẻ, lún sụt. Lập luận họ đưa ra thật là lô gic, thật là khoa học, không hổ danh là những nhà quản lí tài ba gánh vác trọng trách giao thông ở cái đô thị to nhất nhì cả nước.

Nguyên nhân rành rành ra thế, vậy mà thiên hạ mấy ngày qua hành ta, cứ tranh cãi, cứ đổ tội cho thế này thế nọ. Thật oan quá! Thật không khách quan tí nào. Ông cha xưa đã có câu: “Nhất thủy nhì hỏa”. Ông Trời mà không thuận, dội nước xuống thì thử hỏi có công trình nào trên đời này trụ nổi? Huống chi là một con đường như ta, đã phơi nắng, phơi sương, lại còn phải oằn lưng cõng những chiếc xe quá tải hàng chục tấn. Ta mang tiếng là đại lộ đấy nhưng khi chào đời, ta đã là đứa trẻ thiếu dinh dưỡng dù đường sữa được cấp dư thừa. Bây giờ ta có nói ra thì cũng không ai tin, những bình sữa, hộp đường ấy, bên ngoài nhãn mác vẫn ghi đầy đủ thành phần, trọng lượng, nhưng than ôi bên trong nó… nhạt lắm!

Thiên hạ lướt xe vèo vèo, khen ta đẹp mã, thênh thang, phẳng lì. Rồi thì chụp ảnh, quay phim, đưa lên mặt báo. Rồi thì khai trương, cờ xí che khuất cả mặt ta. Những lúc ấy, ta cũng cảm thấy đôi chút hãnh diện. Nhưng niềm hãnh diện nhỏ nhoi phút chốc tan biến vì muốn hay không ta cũng phải đối mặt với cuộc đời. Sinh ra đã thiếu dinh dưỡng, có ai hay trong cơ thể ta đang ủ bệnh. Nhìn bề ngoài ai cũng nghĩ rằng ta khỏe mạnh, cường tráng, đâu biết bên trong ruột gan ta đang phải gồng lên mà chống chọi. Thế rồi, một cơn bão đi qua, một trận mưa ập tới, ta không thể cưỡng nổi sức trời. Ta gập mình, sụp xuống. Lúc đó ta mới cảm thấy hết nỗi đau cùng cực trên cơ thể mình.

Nhưng ai có thể hiểu cho ta? Ta không oán ông Trời, trái lại ta rất cảm thông cho nỗi buồn của ông ấy. Ông là cái “bị” đựng chửi, là cái giỏ để người ta đổ hết mọi tội lỗi vào đó. Ông là thần thánh, có sức mạnh vô biên, thế mà ngàn đời nay chẳng làm sao gột rửa được nỗi buồn ấy, thì thử hỏi, một con đường bé nhỏ như ta sẽ làm được gì?

Ta muốn hét lên một tiếng cho vọng tới trời xanh nhưng bụng ta đã rỗng, hơi sức ta không còn. Ta đành ôm hận, khắc khoải chờ mấy anh chị công nhân mỏi mệt bê từng rổ đất đá san lấp. Chỉ có họ mới hiểu được lòng ta. Nhưng những con người cần lao ấy, mặt mũi thì bịt kín bằng khẩu trang còn đồng lương thì chỉ đủ mua rau muống và đậu phụ, liệu họ còn biết làm được gì cho ta?

Than ôi! Ta lại mặc cho mưa tuôn và bão nổi, nằm dài đợi năm tháng dần trôi.

Nguyễn Duy Xuân
Đăng VHNA:
http://vanhoanghean.com.vn/van-hoa-va-doi-song/k2-extra-field-groups/cuoc-song-quanh-ta/4937-tai-ong-troi-trich-tam-su-cua-mot-con-duong

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Luong truy cap
TỔ QUỐC TRÊN HẾT
MỜI QUẢNG CÁO
MỜI QUẢNG CÁO
Điện Niên phủ trên không
50 CHIẾN THẮNG
ĐIỆN BIÊN PHỦ TRÊN KHÔNG, 12/1972 - 12/2022
50 năm Di chúc
“Việc gì lợi cho dân ta phải hết sức làm
Việc gì hại đến dân ta phải hết sức tránh”
LƯỢT TRUY CẬP TỪ 23-12-2016
  • Đang truy cập25
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm23
  • Hôm nay13,443
  • Tháng hiện tại45,817
  • Tổng lượt truy cập42,551,082
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây