Tháng Năm về thăm quê Bác

Thứ sáu - 07/08/2026 15:51
Dù đã nhiều lần về thăm quê hương nhưng lần nào cũng vậy, lòng tôi vẫn xốn xang với bao cảm xúc khó tả.

>> Nghe đọc văn bản: 

Tháng Năm này, tôi lại về thăm quê Bác.

Máy bay đáp xuống sân bay Vinh khi trời đã xế trưa. Tôi bắt đầu cảm nhận được mỗi lúc một rõ hơn cái không khí của đất trời quê hương thời trai trẻ đang bật dậy từ trong sâu thẳm trái tim mình. Chớm hè. Nắng tháng Năm vàng như rót mật trải khắp đường làng, ngõ xóm quê hương.

Như đã hẹn, chú em đã có mặt từ trước để đón tôi trở về. Vừa mới ra khỏi khu vực nhà ga sân bay, chiếc xe máy chở hai anh em đã bon bon trên con đường thảm nhựa thênh thênh, thoáng đãng, có cái tên là lạ: đường Nghệ An – Xiêng Khoảng, nối thành phố Vinh với tỉnh Xiêng Khoảng của nước bạn Lào. Con đường này mới đưa vào sử dụng mấy năm nay, điểm xuất phát của nó từ Quán Bánh xuyên qua Eo Gió thuộc dãy Thiên Nhẫn, thông ra quốc lộ 46, rút ngắn 1/3 đoạn đường từ sân bay Vinh về quê Bác.

Dù đã nhiều lần về thăm quê hương nhưng lần nào cũng vậy, lòng tôi vẫn xốn xang với bao cảm xúc khó tả. Xe vừa qua Eo Gió, đã thấy hình bóng quê nhà xa xa và dãy núi Trét – lũy thép thời chiến tranh - huyền ảo trong sương khói. Trước mặt là làng quê Kim Liên. Tôi bảo với chú em tranh thủ lúc trời chưa nắng gắt ghé thăm nhà Bác ở quê nội và quê ngoại. Bởi lâu lắm rồi tôi chưa có dịp trở lại những ngôi nhà đơn sơ vách nứa, mái tranh nhưng lại rất nặng nghĩa ấm tình quê hương ấy.
 
Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã dừng chân ở quê ngoại Hoàng Trù. Tôi bồi hồi đứng trước ngõ vào nhà quê ngoại Bác, ngắm nhìn khung cảnh đã in sâu vào ký ức, từ khi còn là cậu học sinh cấp 2 trường làng. Những dãy chè mạn hảo làm rào chắn hai bên lối đi được cắt tỉa tỉ mỉ thẳng tắp; những hàng cau rủ bóng im lìm dưới nắng trưa, bao năm nay như tiêu binh đứng xếp hàng trước ngôi nhà tranh mộc mạc. Một cảnh sắc quen thuộc mà ta có thể bắt gặp ở bất cứ làng quê nào trên khắp dải đất hình chữ S bao la của Tổ quốc.

Từ quê ngoại sang quê nội của Bác, hai làng cách nhau chỉ một quãng đồng. Chúng tôi gửi xe máy rồi đi bộ vào thăm nhà Bác. Nắng mỗi lúc một gắt. Một chút ngỡ ngàng vì tôi không tìm ra lối đi quen thuộc. Chú em biết ý bảo, bác đi lối cổng chính bên khu lưu niệm chứ lối cũ người ta rào chắn rồi. À ra thế. Vậy mà tôi cứ tìm cái lối cũ, con đường đất nhỏ mềm mại bên ao sen dẫn lối vào nhà Bác đã để lại ấn tượng khó phai mờ trong lòng bao du khách sau khi đặt chân đến nơi đây. Tôi thắc mắc tại sao lại thay đổi thế, chú em bảo chắc là để tiện cho việc bảo vệ khu di tích. Cảm giác của tôi như tiếc nuối một cái gì đã vuột mất. Lúc nãy bên quê ngoại, chắc cũng là để tiện cho việc bảo vệ, người ta đã xây một đoạn tường rào chắn phía tây lối vào nhà Bác. Tự dưng bỗng thấy không gian như hẹp đi. Vẫn biết có những cái cần phải đổi thay, phải hiện đại hóa để thuận tiện cho du khách ví như các dịch vụ, các tiện ích đi kèm, nhưng tôi nghĩ dù với mục đích gì thì trong vòng bán kính vài ba trăm mét tính từ nhà Bác mở ra xung quanh, nên giữ nguyên trạng như nó vốn có cách đây trên 100 năm khi Người rời xa quê hương theo cha vào xứ Huế. Có như thế, mỗi lần du khách đến đây, dù là con cháu nước Việt hay bạn bè quốc tế đều có thể cảm nhận được một cách sâu sắc hồn cốt của làng quê nơi đã sinh ra bậc vĩ nhân của nhân loại.

Về thăm nhà Bác lần này, tôi thấy còn có những sự đổi thay khác. Khu Di tích Lịch sử Văn hóa Kim Liên đã phục dựng thêm ba ngôi nhà láng giềng của gia đình Bác tại làng Sen. Đó là nhà của các cụ Nguyễn Danh Khai, Vương Hoàng Mỹ và Hoàng Xuân Tiệng. Không gian làng quê xưa như được mở rộng ra, nhà Bác không còn “đơn độc” trong con mắt của du khách nữa. Tôi rẽ lối qua khu nhà lưu niệm bề thế, vào thắp hương tưởng nhớ Người rồi dạo một vòng quanh khuôn viên rợp mát bóng cây. Tôi để ý không còn thấy những tấm bảng gắn trên thân cây ghi tên và chức danh lãnh đạo về thăm đã trồng lưu niệm. Bỗng thấy khu vườn có vẻ như thoáng hơn. Chợt nghĩ, một cái cây dù đặt ở đâu, nào có làm rạng rỡ thêm danh giá người trồng nó. Huống chi trong vườn Bác, ai lại khắc tên tuổi mình lên đó? Tôi thầm cảm ơn Ban quản lí khu di tích đã làm được cái điều tưởng như đơn giản nhất nhưng lại không dễ chút nào bởi nó “nhạy cảm” lắm, “tế nhị” lắm! Bỏ đi một chi tiết thừa, để cho không gian văn hóa đẹp hơn, ấy là một hành động dũng cảm rất văn hóa của người làm văn hóa nơi đây vậy.

Rời nhà Bác khi mặt trời đã đứng bóng. Nắng đã có phần gắt hơn. Trời xanh cao vời vợi. Quê Bác mùa này chỗ nào cũng thấy sen, những ao sen đang trổ hoa sặc sỡ. Những búp sen phớt hồng chen lẫn những bông sen nở rộ, đẹp như tranh người họa sĩ tài hoa nào vừa phóng bút vẽ. 

Hương sen ngào ngạt tỏa khắp không gian, vương vấn trên đường, quyện theo xe như níu lòng du khách. “Sen Vàng quê Bác - Kim Liên/ Hương thơm tỏa ngát khắp miền quê xa” (Thăm quê Bác, thơ Nguyễn Duy Xuân). 

Nguyễn Duy Xuân

 

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin cũ hơn

50 năm Di chúc
“Việc gì lợi cho dân ta phải hết sức làm
Việc gì hại đến dân ta phải hết sức tránh”
TỔ QUỐC TRÊN HẾT
Luong truy cap
LƯỢT TRUY CẬP TỪ 23-12-2016
  • Đang truy cập182
  • Hôm nay33,754
  • Tháng hiện tại874,874
  • Tổng lượt truy cập88,303,717
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây