Anh ngồi dưới gốc Ngọc Lan
Gió lay lay động muôn vàn hoa rơi
Cánh hoa héo rụng xuống rồi
Bởi hoa đã có một thời tỏa hương
Hoa rơi thảm trắng sân trường
Chân em bước nhẹ vẫn dường như đau
Hoa ơi vương đọng mái đầu
Tóc anh đỡ nhẹ chẳng đau chút nào
Gió ơi đừng thổi cồn cào
Để hoa Lan mãi ngọt ngào tỏa hương.
Đỗ Quốc Toản
Trường Cao đẳng Sư phạm ĐăkLăk
ĐT: 0914 080 034
Email: phtruonghc@dlc.edu.vn
Tác giả bài viết: Đỗ Quốc Toản
Ý kiến bạn đọc
CHẤT LIỆU VĂN HOÁ DÂN GIAN TRONG BÀI THƠ “ĐẤT NƯỚC” CỦA NGUYỄN KHOA ĐIỀM
Luận về địa không, địa kiếp
Một số thuật ngữ thường dùng trong tử vi
Chuyện mắc lỗi của VTV
NHỮNG THÀNH NGỮ CÓ XUẤT XỨ TỪ THƠ CỔ ĐIỂN VÀ ĐIỂN CỐ (Kì 5)
Đến với bài thơ "Gửi Mẹ" của Lưu Quang Vũ
HAI BÀI THƠ TÌNH CỦA LÝ BẠCH (701 - 762)
Những thành ngữ có xuất xứ từ thơ cổ và điển cố (Phần II)
CHẾT CŨNG CHỈ NHƯ GIẤC NGỦ
"VIỆT VỊ" HAY "LIỆT VỊ"?
TÍNH LUẬN CHIẾN TRONG BẢN TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP CỦA HỒ CHÍ MINH
NHẮC EM
Vài dòng lan man về từ ghi trên thiệp cưới
Lăng mộ Hoàng đế Quang Trung ở đâu?
KHOA TRƯƠNG TRONG CA DAO CỦA NGƯỜI VIỆT - Nguyễn Ngọc Kiên