
Mơ màng theo ngọn khói hương
Bâng khuâng nhớ bạn chiến trường năm xưa
Cái thời bom đạn, nó chừa
Ruồi vàng, sốt rét như vừa mới qua
Võng tăng cùng ngủ rừng già
Máy bày giải thảm máu hòa bùn non
Mấy người mất…bao người còn …?
Máu xương hòa đất tô son sắc cờ
Người còn thì lại thẫn thờ …
Mảnh bom trong não bao giờ ra đây…?
Hồn thiêng cưỡi khói, vào mây
Thân mình hòa đất xanh cây rừng già
Bao người nứt nẻ làn da …
Không còn sinh nở thật là thảm thương
Điôxin rải chiến trường …
Ngấm vào xương tủy tiệt đường mưu sinh
Qua rồi nghĩ lại mà kinh
Sinh con ra có dáng hình nữa đâu …
Đứa mất chân, đứa không đầu
Đẻ ra kêu, khóc nát nhàu ruột gan
Chiến tranh bom, đạn đã tan
Mà sao vẫn chịu muôn vàn đau thương“?”!
28/7/2016
Nguyễn Quang Huỳnh
Tác giả bài viết: Nguyễn Quang Huỳnh
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
CHẤT LIỆU VĂN HOÁ DÂN GIAN TRONG BÀI THƠ “ĐẤT NƯỚC” CỦA NGUYỄN KHOA ĐIỀM
Luận về địa không, địa kiếp
Một số thuật ngữ thường dùng trong tử vi
Chuyện mắc lỗi của VTV
NHỮNG THÀNH NGỮ CÓ XUẤT XỨ TỪ THƠ CỔ ĐIỂN VÀ ĐIỂN CỐ (Kì 5)
Đến với bài thơ "Gửi Mẹ" của Lưu Quang Vũ
HAI BÀI THƠ TÌNH CỦA LÝ BẠCH (701 - 762)
Những thành ngữ có xuất xứ từ thơ cổ và điển cố (Phần II)
CHẾT CŨNG CHỈ NHƯ GIẤC NGỦ
"VIỆT VỊ" HAY "LIỆT VỊ"?
TÍNH LUẬN CHIẾN TRONG BẢN TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP CỦA HỒ CHÍ MINH
NHẮC EM
Vài dòng lan man về từ ghi trên thiệp cưới
Lăng mộ Hoàng đế Quang Trung ở đâu?
KHOA TRƯƠNG TRONG CA DAO CỦA NGƯỜI VIỆT - Nguyễn Ngọc Kiên