
Có những lúc buồn không muốn nói
Nhìn trời cao nắng rọi muôn nơi
Một mình em lặng lẽ trôi
Không bến đỗ, không một lời an ủi.
Nắng vẫn thế không hề hờn dỗi
Không cầu xin không đòi hỏi cho mình
Giữa bộn bề xuôi ngược mưu sinh
Nắng vẫn mãi chân tình độ lượng.
Có những lúc tâm hồn vất vưởng
Không còn yêu cái kiếp đọa đày
Không còn thích tiếng hát mê say
Không còn mơ mật ngọt hoa tươi.
Chợt nắng đến vỗ về nâng đỡ
Nắng giúp ta gợi lên nỗi nhớ
Nhớ mẹ cha, chú bác, họ hàng
Quê hương nghèo, cuộc sống gian nan…
22-8-2016
Nguyễn Công Thanh
Tác giả bài viết: Nguyễn Công Thanh
Ý kiến bạn đọc
CHẤT LIỆU VĂN HOÁ DÂN GIAN TRONG BÀI THƠ “ĐẤT NƯỚC” CỦA NGUYỄN KHOA ĐIỀM
Luận về địa không, địa kiếp
Một số thuật ngữ thường dùng trong tử vi
Chuyện mắc lỗi của VTV
NHỮNG THÀNH NGỮ CÓ XUẤT XỨ TỪ THƠ CỔ ĐIỂN VÀ ĐIỂN CỐ (Kì 5)
Đến với bài thơ "Gửi Mẹ" của Lưu Quang Vũ
HAI BÀI THƠ TÌNH CỦA LÝ BẠCH (701 - 762)
Những thành ngữ có xuất xứ từ thơ cổ và điển cố (Phần II)
CHẾT CŨNG CHỈ NHƯ GIẤC NGỦ
"VIỆT VỊ" HAY "LIỆT VỊ"?
TÍNH LUẬN CHIẾN TRONG BẢN TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP CỦA HỒ CHÍ MINH
NHẮC EM
Vài dòng lan man về từ ghi trên thiệp cưới
Lăng mộ Hoàng đế Quang Trung ở đâu?
KHOA TRƯƠNG TRONG CA DAO CỦA NGƯỜI VIỆT - Nguyễn Ngọc Kiên