Lời tâm huyết của một người thầy xung quanh vụ học sinh túm tóc, quật ngã cô giáo ngay trong lớp học
admin100
2025-09-22T04:20:03-04:00
2025-09-22T04:20:03-04:00
http://nguyenduyxuan.net/ca-phe-sang/loi-tam-huyet-cua-mot-nguoi-thay-xung-quanh-vu-hoc-sinh-tum-toc-quat-nga-co-giao-ngay-trong-lop-hoc-12718.html
http://nguyenduyxuan.net/uploads/news/doc30s/hoc-sinh-lop-7-danh-co-giao.jpg
Nguyễn Duy Xuân
http://nguyenduyxuan.net/uploads/logotrong1.png
Thứ hai - 22/09/2025 04:13
Tác giả bài viết Lê Hoàng Phi Yến, hiện là giáo viên ngữ văn, công tác tại Trường Trung Học Cơ Sở Kiến Thiết, Phường Bàn Cờ, Thành phố Hồ Chí Minh.
1. Trong các buổi họp đầu năm, tôi thường bảo với phụ huynh là:
"Học trò hư đến mấy, em cũng chỉ gặp chúng một năm, giỏi lắm là hai năm; nhưng cũng đứa học trò đó, là con của các anh chị thì anh chị sẽ đi chung một đoạn đường dài lắm. Vì vậy không cứng rắn cũng được, không uốn nắn cũng được, với em là bớt một gánh nặng trả về cho gia đình, còn các anh chị muốn em san sẻ bớt thì phải hợp tác với giáo viên. Tuổi này còn dạy được, đợi thêm vài năm nữa cái cây cứng rồi, uốn là gãy."
Với những cái cây vừa chớm sâu, không chăm sóc quan tâm thì sẽ sớm chết khô, trở thành vô dụng. Người cũng vậy, "kệ nó" là con đường ngắn nhất để một đứa trẻ trật đường ray, trở nên khó cứu vãn.
Nhưng càng ngày quyền được dạy dỗ của giáo viên càng bị tước bỏ. Không đánh, không mắng, thậm chí lời phê bình ghi trên giấy cũng phải bọc một lớp bông, nếu không thì sai thông tư, mất nhân văn, gây tổn thương cho học trò đang tuổi lớn.
Không ai quan tâm giáo viên có tổn thương không khi phải đặt bút viết những lời phê "bọc đường" sáo rỗng, thiếu tính răn đe thẳng thắn.
Hai năm nay khi đặt bút ghi lời phê vào học bạ, tôi đã tìm đến google, search "lời nhận xét đúng thông tư..." để khỏi bị bắt bẻ. Các đứa trẻ được phê như nhau, tôi đã không thể nhớ hết gương mặt học trò qua những dòng nhận xét đó. Cảm giác mình biến thành cỗ máy copy, chỉ cần chép lại mấy dòng "con học tốt, con hoàn thành nhiệm vụ, con cần cố gắng hơn"...
Giáo viên bị tước quyền giáo dục là đi ngược với mục tiêu "trồng người"
Học sinh bị tước quyền được giáo dục là bước lùi của phát triển.
"Tiên học lễ, hậu học văn", không cho giáo viên trách phạt học sinh là xem nhẹ việc dạy lễ, không khác nào trồng cây mà không cho cắt cành hư, tỉa lá sâu, uốn thân thẳng.
Một vài tờ kiểm điểm không thể cứu vãn một sai lầm, không thể để người sai sáng mắt ra; không thể "làm gương" cho những đứa trẻ chưa hư vì: "Bạn không có kỉ luật mà thầy cô có làm được gì đâu?"
Hãy nhìn cô giáo chủ nhiệm bị học sinh mình túm tóc, quật ngã ngày hôm nay chỉ vì tịch thu một món đồ chơi bị cấm, nhìn sự dửng dưng lạnh người của tập thể lớp để thấy "những viên kẹo bọc đường" đang tước đi cơ hội được dạy dỗ tử tế như thế nào. Và dừng lại việc biến giáo viên thành những người chỉ "dạy chữ cho xong" như hiện tại.
Trả lại giáo viên quyền cho học sinh ở lại lớp.
Trả lại giáo viên quyền được răn đe, trách phạt đúng mực.
Trả lại giáo viên quyền được tôn trọng, được dạy dỗ.
Và trước khi ra thông tư, mời các ngài hãy đi dạy vài năm thực chiến rồi hãy đặt bút viết quy định.
Dạy học không khó.
Dạy sao cho trẻ nên người mới khó.
2. Im lặng bao che cho cái ác là tội ác
Câu chuyện học sinh lớp 7 tấn công chính cô giáo của mình ngay trong lớp học xảy ra hai ngày trước là một “nỗi đau của giáo dục”. Nỗi đau ấy không chỉ đến từ cú đánh của một học trò ngỗ nghịch mà còn đến từ sự im lặng của những đứa trẻ xung quanh, những ánh mắt thờ ơ đứng nhìn và cánh tay kéo rèm để che giấu sự thật.
Sự im lặng ấy chính là thái độ đồng lõa. Nó khiến người bị tổn thương thêm đơn độc.
Một người thầy – người từng ngày gieo chữ, gieo nhân cách – lại bị chính học trò của mình quay lưng khi cần được bảo vệ nhất. Khi bạo lực xảy ra mà cả lớp im lặng, chúng ta đang nuôi dưỡng một thế hệ biết nhắm mắt làm ngơ, coi nỗi đau của người khác không liên quan đến mình.
Đau xót hơn, khi sự thật được phơi bày, thay vì tập trung vào việc bảo vệ nhân phẩm người giáo viên, xử lý tận gốc hành vi bạo lực thì nhà trường lại đề nghị tìm người phát tán clip. Clip có thể sai về thủ tục nhưng nếu không có nó, liệu ai sẽ tin rằng một cô giáo từng bị học sinh tấn công? Liệu nỗi đau ấy có bị chôn vùi sau tấm rèm che, sau buổi “họp kín” rút kinh nghiệm và được gói vào tấm áo đẹp đẽ mang tên “bao dung”?
Tôi bất mãn, bởi lẽ thay vì dạy học sinh biết dũng cảm nói lên điều đúng, người lớn lại vô tình gửi đi thông điệp rằng: “Im lặng mới an toàn.” Nhưng im lặng trước cái ác, im lặng trước bạo lực – ấy chính là một tội ác khác.
Năm 2019, mạng xã hội từng rúng động vì vụ nữ sinh ở Hưng Yên bị cả nhóm bạn cùng lớp đánh đập, xé áo, lột đồ ngay tại lớp học. Điều đau lòng là toàn bộ bạn bè trong lớp đều im lặng, thậm chí có em còn hùa theo, quay clip, cười cợt người bị hại. Sự việc chỉ vỡ lở khi phụ huynh phát hiện và báo chí đưa tin. Sự im lặng biến cả tập thể thành đồng phạm, để một bạn nhỏ phải chịu nỗi nhục nhã và tổn thương tâm lý quá lớn.
Năm 2022, ở Nghệ An, một nữ sinh lớp 8 bị nhóm bạn cùng trường lôi ra góc khuất đánh đập, chửi bới. Xung quanh có nhiều học sinh đứng xem, quay clip nhưng không ai can ngăn, không ai báo thầy cô. Chỉ đến khi clip lan truyền trên mạng, nhà trường mới biết sự việc. Nếu những em chứng kiến lên tiếng ngay lúc đó, có thể nạn nhân đã không phải chịu đựng lâu đến vậy.
Đó là những câu chuyện bị lôi ra ánh sáng. Tôi không muốn tin rằng còn nhiều câu chuyện đau lòng khác ngoài kia, lẩn trong bóng tối, minh chứng cho câu “sự im lặng là tội ác”.
Là một giáo viên, tôi không mong clip lan truyền để làm tổn thương thêm đồng nghiệp. Tôi chỉ mong rằng các em học sinh hãy học cách cất tiếng nói, dám bảo vệ lẽ phải, dám đứng về phía người đang yếu thế.
Và thầy cô ơi, chúng ta dạy kiến thức trong sách vở đã nhiều, nhưng nếu không dạy được cho học trò bài học về lòng can đảm và nhân tính, thì mọi con chữ cũng trở nên vô nghĩa.
Bạo lực không chỉ do kẻ ác gây ra mà còn được nuôi dưỡng bởi sự im lặng của người xung quanh. Khi ta chọn im lặng vì sợ hãi, vì “không liên quan đến mình”, ta đang gián tiếp tiếp tay cho cái ác tiếp tục tồn tại. Sự im lặng ấy cũng là một một dạng bạo lực. Nó gieo trong xã hội một thế hệ dửng dưng, thờ ơ với nỗi đau của người khác. Một xã hội không có sự thấu cảm, thì xã hội đó đã ch.ế.t từ bên trong.
Đừng để tương lai những câu chuyện đau lòng không còn xuất hiện, không phải vì nó không xảy ra, mà vì người đưa nó ra ánh sáng bị dán nhãn “tội đồ”.
Đau lắm!
Lê Hoàng Phi Yến
nguyenduyxuan.net dẫn nguồn từ Fb tác giả (https://www.facebook.com/phiyen.lehoang)
Ghi chú: Bản web có sửa một vài chữ trong đoạn: "Hãy nhìn cô giáo chủ nhiệm bị học sinh mình túm tóc, quật ngã ngày hôm nay...". Đầu đề do chúng tôi đặt.