20:05 18/09/2022
Nào tu dưỡng luyện rèn
05:20 06/07/2022
Nguyễn Đình Chiểu là một tượng đài, một danh nhân văn hóa hết sức tiêu biểu của Việt Nam. Ông còn là một hình mẫu của con người luôn vượt lên những khó khăn nghịch cảnh của cuộc sống và theo đuổi lý tưởng học tập suốt đời để phụng sự con người như tinh thần của Hiến chương của UNESCO.
21:10 05/03/2021
Vanvn- Tôi nhớ khi Nguyễn Tuân mất (tháng 7 năm 1987), Nguyễn Minh Châu trong bài báo Người cầm bút ấy… có viết rằng: “Đời người được cưng chiều. Thời nào ông cũng được người đời hết mực nâng niu chiều chuộng, vì lòng mến mộ một tài năng đích thực và đồng thời vì một khát vọng cháy bỏng của mọi con người: được sống giữa cõi đời này với tất cả các bản ngã đích thực của mình. Nhà thơ Chế Lan Viên một lần nói với tôi: Văn chương ta mà tất cả đều là Nguyễn Tuân thì mệt quá, nhưng thiếu đi một Nguyễn Tuân thì thiệt to quá, hổng lớn quá, thiếu đi nhiều quá!” Nhắc tới Nguyễn Tuân là nhớ đến mấy câu ngắn gọn nhưng thật đầy đủ về ông của nhà văn cùng thời Nguyễn Đình Thi: “Đây là nhà văn suốt đời đi tìm cái đẹp, cái thật. Là người sinh ra để tôn thờ Nghệ Thuật với hai chữ viết hoa.”
13:39 05/05/2019
Chu Văn An (1292 - 1370) được coi là người thầy của mọi thời đại, nhà giáo lỗi lạc của Việt Nam, đã dành cả cuộc đời cho sự nghiệp dạy học, với triết lý giáo dục nhân văn, không phân biệt giàu nghèo, học đi đôi với thực hành, học suốt đời để biết, để làm việc và cống hiến cho xã hội.
21:12 05/11/2018
Dường như trong cơ chế tổ chức cán bộ đang tồn tại một thứ luật bất thành văn: Đã là lãnh đạo thì mặc nhiên suốt đời làm lãnh đạo, bị kỉ luật nơi này thì chuyển sang nơi khác, phiên ngang hoặc thăng chức cao hơn. Bởi thế, không ít những cán bộ lãnh đạo có đạo đức kém, năng lực yếu, bằng cấp lởm khởm, đặc biệt là vi phạm kỉ luật nghiêm trọng vẫn cứ chễm chệ trên ghế cao quyền lực.
21:09 26/05/2018
Vậy là, gạt ra một bên chuyện đạo văn, thậm chí cả những tiêu chuẩn cứng của một Giáo sư, Hội đồng Chức danh Giáo sư Ngành năm 2009 và những ban bệ liên quan đã “tình thương mến thương” thông qua việc công nhận chức danh GS cho ông Tồn vì “2 lần hồ sơ không được thông qua; không nên bắt một người phải trả giá cho một sai lầm cũ suốt đời”. Quả đúng như lời ông cha dạy: Quá tam ba bận. Chẳng cần phải có công trình khoa học gì sất, cứ việc đạo và đạo, rồi kiên trì nộp hồ sơ lần này lượt khác, thế nào cũng được Hội đồng thông qua bởi ai nỡ làm tình làm tội mãi (!!!). Chuyện phong học hàm cao quí cho hiền tài mà nghe dễ như chuyện bình bầu gia đình văn hóa ở phường xã vậy.